Chủ nghĩa tư bản thân hữu/bè phái là tình trạng trong
đó những người tham gia vào nền kinh tế có gốc gác từ chủ nghĩa tư bản lại kiếm
được và thao túng sự ưu ái từ một hoặc nhiều cơ quan chính phủ. Những ưu ái này
thường không dựa trên chất lượng hoặc công trạng, mà thay vào đó là bởi vì mối
quan hệ thường dựa vào vị thế chính trị mà khiến cho cả hai bên tư bản kinh
doanh và các quan chức chính phủ đều xác định một mối quan hệ mà giúp đôi bên
cùng có lợi. Trong những ví dụ tồi tệ nhất, biến thể của chủ nghĩa tư bản thân
hữu gây ra tình trạng thuế thu thập từ các công dân được sử dụng để mua hàng
hóa và dịch vụ đắt đỏ từ các nhà cung cấp được ưu ái, những người này đến lượt
họ lại gây ảnh hưởng đến việc làm ra và áp dụng các luật lệ có tác động đến hoạt
động kinh doanh.
Hiển thị các bài đăng có nhãn Kiến thức công dân. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Kiến thức công dân. Hiển thị tất cả bài đăng
Chủ nghĩa xã hội tiệm tiến
Thưa tiến sĩ Adler,
Tôi nghe nói tới thuật ngữ chủ nghĩa xã
hội tiệm tiến hơi nhiều trong vài năm qua. Trong chừng mực tôi có thể hiểu, đó
là một chiêu bài dễ gây bất đồng ở một số người chống đối lại những cải cách
kinh tế và xã hội được tiến hành ở Mỹ từ 1933. Tôi cho rằng ý tiệm tiến là nói
tới sự phát triển dần dần của những cải cách này. Nhưng còn chữ chủ nghĩa xã
hội thì muốn nói tới điều gì? Tôi không nhìn ra cái gì có tính xã hội chủ nghĩa
trong những chuyện như bảo hiểm xã hội và qui định về công nghiệp và lao động.
Tất cả những điều này không phải là những cải tiến trong khuôn khổ chủ nghĩa Tư
bản sao? Thuật ngữ chủ nghĩa xã hội tiệm tiến có ý nghĩa thuần lý gì, nếu nó
có?
P.G.
Chủ nghĩa tự do và chủ nghĩa bảo thủ
Thưa
tiến sĩ Adler,
Một
trong những tác phẩm của Gilbert (1) và Sullivan (2) có nói ít nhiều về việc mỗi
người sinh ra thì vốn đã là một người tự do hoặc bảo thủ. Nhưng chính xác thì một
người “tự do” hay “bảo thủ” là gì? Người ta nói với ông kẻ nọ là tay tự do hay
tay bảo thủ, và cho rằng ông sẽ phải tán đồng hoặc phản đối. Nhưng việc cho rằng
ông phải tán đồng hay phản đối nghĩa là gì?
J.H.B.
Về chủ nghĩa cộng sản
Thưa
tiến sĩ Adler,
Các
nhà lãnh đạo Cộng sản đưa ra những tuyên bố về sự hoàn thiện của xã hội cộng sản
và chiến thắng tất yếu của nó đối với chủ nghĩa tư bản. Họ thường viện dẫn những
tác phẩm của Karl Marx và Friedrich Engels như nguồn cung cấp cơ sở khoa học
cho những tuyên bố của họ. Tại sao Marx và Engels lại nghĩ chủ nghĩa Cộng sản
là chế độ tốt nhất và sẽ tất yếu chiến thắng?
H.T.B.
Công hữu
Thưa
tiến sĩ Adler,
Những
phát ngôn nhân Cộng sản luôn trích dẫn Karl Marx như là cấp thẩm quyền tối hậu
cho những quan điểm của họ. Nhưng tôi tự hỏi Marx nguyên thủy thì ra sao. Có phải
ông ấy đã phát kiến ra ý tưởng công hữu các tư liệu sản xuất? Có nhà tư tưởng
nào khác đã đề ra ý tưởng về một xã hội phi giai cấp không?
G.P.
Sự bình đẳng của con người
Thưa
tiến sĩ Adler,
Tuyên
ngôn Độc lập nói rằng tất cả con người sinh ra đều bình đẳng. Làm thế nào mà những
tác giả được cho là thông thái của văn kiện này lại có thể viết ra điều quá vô
nghĩa như thế? Hãy nhìn quanh bạn xem! Aga Khan và một tá điền da đen miền
Nam có được sinh ra bình đẳng không? Marilyn Monroe và người phụ nữ bình thường
có được đấng Tạo hóa phú cho tài năng ngang nhau không? Có phải cha ông của
chúng ta đã bày trò tuyên truyền chính trị hoặc họ muốn nói một điều gì hợp lý?
H.P.
Tam quyền phân lập là gì? Thể hiện qua hiến pháp như thế nào?
Tam
quyền phân lập là nội dung học thuyết của Montesquieu, trong đó phân chia quyền
lực nhà nước cho ba nhánh lập pháp, hành pháp và tư pháp. Mục đích là để tạo cơ
chế nội bộ giám sát, ngăn ngừa sự lạm quyền trong bộ máy nhà nước.
Nền giáo dục khai phóng là gì?
Thưa tiến sĩ Adler,
Liệu một nền giáo dục các môn học khai phóng chẳng phải
làmột thứ xa xỉ hiếm có trong thế giới ngày nay sao? Các sinh viên đại học của
chúng ta nên nghiên cứu vật lý, toán và những khoa học khác thay vì triết học,
văn chương và âm nhạc. Chúng ta cần những người trẻ tuổi được đào tạo về các
môn khoa học, chứ không phải những con người có thể trò chuyện hấp dẫn về văn
hóa. Ngày nay phải chăng bất kỳ ai cũng có thể biện hộ cho giá trị của một nền
giáo dục khai phóng?
W.W.
Vai trò của đa số
Thưa
tiến sĩ Adler,
Trong
sinh hoạt chính trị hiện nay chúng ta thường được yêu cầu tuân theo quyết định của
đa số cử tri. Nhưng tôi không thừa nhận được ưu điểm lớn của sự cai trị theo số
đông. Đám đa số thường sai lầm một cách ngu dốt và nguy hiểm. Tại châu Âu, họ
đã từng ủng hộ Hitler và những tay độc tài chuyên chế. Tại Mỹ họ đã bầu ra những
kẻ mị dân gian manh và ủng hộ việc tước đoạt quyền con người của những nhóm thiểu
số. Tại sao số đông lại phải cai trị ngay cả khi nó sai lầm. Phải chăng ý dân
chính là ý trời?
R.H.
Vai trò của công dân
Thưa tiến sĩ Adler,
Con người trên khắp thế
giới ngày nay đang lớn tiếng đòi hỏi những quyền công dân bầu cử và tự cai trị.
Phải chăng đây là một ý tưởng hiện đại, hay nó đi lui về thời cổ xưa? Những nhà
tư tưởng lớn của chúng ta nói với chúng ta những gì về vai trò công dân, những
quyền lợi và nghĩa vụ công dân?
K.A.
Cá nhân và cộng đồng
Thưa tiến sĩ Adler,
Chúng tôi được dạy bảo
phải có tinh thần cộng đồng, hãy là công dân tốt, và hãy cống hiến sức mình cho
lợi ích cộng đồng. Nhưng người ta cũng khuyên chúng tôi hãy phát triển mình như
những cá nhân, bồi dưỡng những phẩm chất riêng của mình, và đẩy mạnh an sinh cá
nhân. Bộ ở đây không có một xung đột giữa lợi ích cộng đồng và lợi ích cá nhân
sao? Cái nào phải được ưu tiên cá nhân hay quốc gia?
A.B.
A.B. thân mến,
Hai quan điểm đối cực
này đã thống trị cuộc tranh luận về mối quan hệ giữa cá nhân và quốc gia chủ
nghĩa tập thể và chủ nghĩa cá nhân.
Theo quan điểm tập thể
chủ nghĩa, hoặc chuyên chính, mọi cá nhân là thành viên của quốc gia, cũng như
tay chân và các cơ quan phủ tạng là thành phần của một cơ thể, hoặc như các
bánh răng và con ốc là những bộ phận của một cỗ máy. Các cá nhân không còn có ý
chí riêng nữa, chẳng khác gì các cơ quan của cơ thể hay các bộ phận của máy
móc. Các bộ phận hoạt động vì lợi ích của toàn thể. Khi nảy sinh xung đột giữa
cá nhân và quốc gia, lợi ích của quốc gia phải luôn được ưu tiên hơn lợi ích
của cá nhân.
Theo quan điểm cá nhân
thì sự thỏa mãn cho cá nhân phải ở hàng đầu. Quốc gia chỉ là một công cụ phục
vụ cho lợi ích cá nhân. Quan điểm cá nhân chủ nghĩa sẽ hạn chế quốc gia vào một
khuôn khổ rất nhỏ hẹp càng ít nhà nước càng tốt. Chủ nghĩa tập thể, ngược lại,
muốn quốc gia nắm quyền chỉ đạo mọi hoạt động của con người. Với chủ nghĩa cá
nhân, nhà nước là một anh cảnh sát giao thông hay nhân viên thu thuế; với chủ
nghĩa tập thể, nhà nước là Thượng Đế trên mặt đất này.
Một lý thuyết thứ ba cho
rằng cả quan điểm cá nhân lẫn tập thể đã dựng lên sự đối kháng không có thật
giữa lợi ích cá nhân và lợi ích quốc gia. Những người theo quan điểm trung dung
này khẳng định rằng nhà nước không chỉ phục vụ cho các mục tiêu chính trị hòa
bình, trật tự, luật pháp mà còn phục vụ mục tiêu cao nhất của con người, đó là
hạnh phúc. Một quốc gia ổn cố và có trật tự một cách công bằng sẽ đóng góp vào
hạnh phúc của cá nhân trong quốc gia đó. Và một cá nhân có lương tri và tinh
thần công dân cũng đóng góp vào hạnh phúc của người khác bằng cách chu toàn các
bổn phận công dân của mình.
Cả ba quan điểm trên đều
nêu lên một câu hỏi căn bản về bản chất của con người, Người ta sẽ hoàn thiện
mình trong thế cô lập hay trong cộng đồng? Một số nhà tư tưởng cho rằng sự hoàn
thiện bản thân nằm trong sự tồn tại của cá nhân như một bộ phận của một tổng
thể, tức là, của toàn nhân loại. Một số khác cho rằng cá nhân phải nâng mình
lên khỏi đám đông, khỏi đại chúng, chủng tộc. Lại cũng có triết gia chủ trương
rằng con người chỉ trở thành một cá thể trong một cộng đồng gồm những đồng loại
của mình. Ba quan điểm trên cũng đặt vấn đề là, cộng đồng con người phải có
hình thức nào để giúp con người sống hạnh phúc. Chủ nghĩa vô chính phủ chẳng
hạn, chủ trương con người nên hợp tác với nhau để đạt tới lợi ích chung lẫn
riêng. Nhưng chủ nghĩa này không cho rằng nhà nước, cùng những luật lệ, quan
chức, tòa án và cảnh sát của nó, là phương cách để đạt được mục tiêu này. Những
người vô chính phủ về triết học mong muốn có được một xã hội của những liên kết
tự nguyện và đồng thuận trong đó con người trực tiếp tham dự vào mọi việc,
ngược với kiểu tổ chức có tính cưỡng bách của nhà nước chính trị.
Tuy nhiên, những triết
lý chính trị chủ yếu của phương Tây lại chủ trương rằng quốc gia là một hình
thức đúng đắn của cộng đồng con người. Họ nghĩ rằng những liên kết tự nguyện mà
nhóm vô chính phủ xem là mẫu mực chỉ là sản phẩm của giai đoạn phát triển sơ kỳ
của nhân loại. Hầu hết những nhà tư tưởng chính trị ngày nay cho rằng sự tự
quản trọn vẹn mà những người vô chính phủ tìm kiếm là điều bất khả thi, con
người và xã hội cứ mãi là như vậy.
Nguồn: Sách Những
tư tưởng lớn từ những tác phẩm vĩ đại
Đăng ký:
Nhận xét (Atom)










